[Trans fic] Quý Ông Ngủ Gật (final part)

Vì là cuối cấp nên mình rất bận + mình là một con lười như con hủi thế nên… :) )

Enjoy part cuối nha mn! Bh mình tìm đc fic nào hay ho sẽ lại trans tiếp. Cơ mà lâu lắm k đọc fic r :-S (Tại dạo này tự nhiên thích zai Nhật =)) Có ai ở đây biết NEWS hay Tegomass k? *lảm nhảm*)

_____________FINAL PART_______________

Phải mất tới ba ngày để Kyuhyun gom đủ dũng khí mời Sungmin đi uống coffee tại quán coffee của bạn mình vào một buổi chiều thứ 2 ẩm ướt.

Trời vẫn mưa dầm dề từ sáng ngày hôm ấy và Sungmin đứng đợi chuyến xe buýt của mình tại bến đỗ quen thuộc, chăm chú dõi theo từng hạt mưa lộp độp rơi xuống mặt đất. Kyuhyun đã ngồi cạnh cậu ngày hôm trước và Sungmin nghĩ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, họ dường như đã thầm hứa với nhau rằng sẽ luôn giữ chỗ trông bên cạnh cho người còn lại. Luôn luôn như vậy.

Thật sự thì sự mơ hồ, lẫn lộn khiến tình yêu trở nên thú vị hơn. Chính khoảng thời gian giữa việc tìm hiểu và chính thức hẹn hò lại tạo nên nhưng khoảnh khắc đang nhớ nhất trong suốt cuộc đời. Nó khiến cho những gì chúng ta đã và đang chờ đợi trở nên ngọt ngào và đáng trân trọng hơn bao giờ hết.

“Sungmin-sshi”, Kyuhyun chạy tới, gọi to tên Sungmin trước khi cậu bước lên xe.

“Mhmm?”

“Coffee và mưa… ý tôi là… coffee?” Kyuhyun lắp bắp không ngừng và Sungmin nghĩ điều đó thật dễ thương.

“Anh đang mời tôi… đi uống coffee đúng không?” Sungmin đứng chắn giữa lối lên cửa xe buýt hỏi và nở một nụ cười bẽn lẽn với Kyuhyun.

“Đúng đấy. Còn bây giờ thì phắn ra để cho người khác lên xe đi,” người tài xế càu nhàu và lấy tay xua Sungmin ra. “Sao?” người tài xế hỏi.

“Hãy tự lo chuyện của mình đi,” Sungmin trả lời và người lái xe chỉ biết đảo tròn mắt.

“Tôi đang lo chuyện của tôi đây, nhưng cậu là người đang gây cản trở đấy. Giờ thì đừng có đứng ỳ ở cửa lên nữa.”

Sungmin đã chuẩn bị cãi lại nếu như Kyuhyun không níu lấy tay cậu, nhẹ nhàng dẫn cậu rời khỏi cửa lên.

“Sungmin-sshi…”

“Sungmin,” Sungmin đột ngột cắt ngang lời Kyuhyun

“Sao cơ?”

Cậu trai nhỏ bé hơn cười mỉm và cắn cắn môi dưới của mình

“Gọi tôi là Sungmin. Như thế nghe hay hơn.”

Khi Kyuhyun đáp lại cậu với nụ cười và nói, “Min, đi uống coffee thôi” Sungmin biết rằng cậu đã hoàn toàn bị tình yêu đánh gục. Bao nhiêu người có thể gọi cậu là Min mà không bị cậu cằn nhằn, và cách anh gọi tên cậu mới ngọt ngào làm sao? Bao nhiêu người đột nhiên đặt biệt danh cho bạn và bạn vẫn coi điều họ vừa nói như là điều tuyệt vời nhất trên thế giới? Bao nhiêu người có thể làm mặt trời ló dạng trong một ngày mưa như thế này mà vẫn làm như thể đó chỉ là một điều bình thường?

Chẳng có mấy người như vậy.

Và một khi bạn tìm thấy người ấy… bạn muốn níu giữ. Giữ anh ấy lại bên bạn mãi mãi.

———————————————————

Một vệt kem còn sót lại mép Kyuhyun khi anh ăn miếng ốc quế của mình. Sungmin nhìn anh chằm chằm, cảm thấy hơi khó xử nếu nói ra và quá ngại ngùng nếu tự tay mình lấy khăn giấy lau đi cho anh.

“Tôi có một người bạn tên là Wook. Và cậu ấy thực sự rất tốt bụng,” Kyuhyun nói và rõ ràng là không hề ý thức được việc miệng mình đang dính kem. Sungmin hơi nhíu mày khi nghe thấy cái tên Wook, không hiểu có phải Kyuhyun có thói quen đặt biệt danh cho tất cả mọi người không. Nếu như vậy, thì việc anh gọi cậu là “Min” cũng hẳng phải chuyện gì to tát cho cam.

“Anh thường đặt biệt danh cho tất cả mọi người sao, Kyuhyun-sshi?” Sungmin hỏi, cố gắng không để lộ sự thất vọng trong giọng nói của mình. Kyuhyun cười lớn và cắn thêm một miếng quế nữa, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến cái dĩa. Điều đó khiến kem càng dính trên miệng anh nhiều hơn và Sungmin thực sự muốn nói với anh hoặc tự tay lau chúng đi điên lên được. Và lựa chọn thứ hai có vẻ hấp dẫn hơn đối với cậu.

“Kyuhyun-sshi…,” Sungmin nói, nuốt nước bọt khi với tay cầm lấy khăn ăn, đưa đến gần mặt Kyuhyun trước khi anh nhận ra cậu đang nói tới điều gì và tự mình lau đi vệt kem trên miệng. “Oh…,” Sungmin nói, sự thất vọng giờ đây đã hiển hiện rõ.

Sungmin khuấy đều tách coffee đen của mình trong im lặng, hoàn toàn không biết nên bắt đầu nói chuyện với chủ đề gì. Dường như Kyuhyun cũng vậy vì họ cứ ngồi im như thế hàng phút liền. Tiếng động duy nhất có thể nghe thấy được là tiếng “ting” nho nhỏ mỗi khi chiêc cốc chạm vào tách hứng.

“Uhm…,” Sungmin chậm rãi lên tiếng và từ từ ngẩng lên, chớp mắt ngạc nhiên khi thấy Kyuhyun đang trét kem lên miệng mình. “Anh đang làm gì vậy?”

Anh chàng còn lại cười toe toét.

“Bây giờ thì cậu có thứ để chùi đi rồi,” anh nói khiến Sungmin trở nên bối rối.

“Eh?”

“Cậu…uhm…muốn làm điều đó phải không?” Kyuhyun hỏi, Sungmin đỏ bừng mặt và họ cùng cười khúc khích nho nhỏ trước khi cậu trai nhỏ hơn cầm lấy khăn ăn và nhẹ nhàng chùi đi những vệt kem trên miệng Kyuhyun. “Kyuhyun,” anh nói.

“Hả?” Sungmin lại ngớ ra một lần nữa.

“Cậu có thể gọi tôi là Kyuhyun, Min. Không cần sshi đâu,” Kyuhyun giải thích.  Rụt tay lại, Sungmin cắn chặt môi dưới của mình để ngăn bản thân không cười toe toét. “Cậu sẽ gọi thế chứ?”

Cậu không thể nhịn nổi nữa, Sungmin cười rạng rỡ và gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ đúng lúc cầu vồng hiện lên, lấp ló trong buổi trời chiều ẩm ướt.

“Ah…cầu vồng kìa,” cậu nói. Ánh sáng phản chiếu khiến cậu nhìn y như một thiên thần, cùng lúc cơn gió dịu nhẹ thổi tới làm những lọn tóc mềm rối vào nhau.

“Đẹp thật”

Kyuhyun chăm chú ngắm cậu, mỉm cười. Anh từ từ đáp trả “Mhmm…đúng là rất đẹp”

“Tôi hay đặt biệt danh cho bạn mình, Min,” Kyuhyun giải thích khi Sungmin nhìn lại anh. Anh dựa vào bàn, rút ngắn khoảng cách giữa họ.

“Oh…,” Sungmin thì thầm nho nhỏ,

Kyuhyun cười và cố gắng nháy mắt, khiến cho Sungmin bật cười rúc rich.

“Nhưng, cậu biết không…,” anh tiếp tục. “Chỉ có những người đặc biệt đối với tôi mới có thể gọi tôi là Kyuhyun, không có sshi. Chỉ là Kyuhyun thôi.”

Phải mất vài giây để ổn định nhịp tim, Sungmin trấn tĩnh bản thân và nở nụ cười thật rạng rỡ. Một cách ngại ngùng, cậu bĩu môi và chậm rãi nói “Kyuhyun…hey, Kyuhyun.”

“Hey, Min,” Kyuhyun trả lời và khoảnh khắc ấy, cả hai đều biết rằng họ sẽ không bao giờ để người kia rời xa mình. Không bao giờ, dù chỉ trong chốc lát, trong suốt cuộc đời… hay cả ngàn kiếp nữa.

—————————————————–

Vai họ tựa vào nhau khi ngồi trên xe buýt vài tuần sau đó, ngắm nhìn những cây anh đào đã trụi hết lá. Họ cùng thưởng thức cảnh hoàng hôn mỹ lệ trong lúc lặng nghe những nốt nhạc êm dịu phát ra từ tai nghe của Sungmin khi cậu đưa một bên cho Kyuhyun.

Kyuhyun nhận lấy, mỉm cười và đeo vào.

“Là tiếng Trung,” anh lên tiếng.

“Yeah,” Sungmin chỉ đơn thuần mỉm cười và họ cùng nhìn ra phía ngoài cửa sổ.  Một vài giây sau, cậu cảm nhận được bàn tay Kyuhyun đang nắm chặt lấy tay mình. “Kyuhyun?”

“Anh muốn nắm tay em, Min,” Kyuhyun nói và cười thật tươi với cậu.

“Thì anh đang làm điều đó đấy thôi.”

“Không, ý anh là.. Anh muốn nắm tay em từ giờ cho đến khi…,”anh ngường ngùng dừng lại, đỏ mặt vì suy nghĩ của mình và Sungmin hiểu điều anh muốn nói. Cậu gật đầu và nắm chặt tay anh như thể muốn trấn an.

“Hãy nắm chặt tay em thế này nhé, Kyuhyun,” cậu thầm thì và ngỡ rằng mình đã nhìn thấy loang loáng vệt nước mắt trên gò má Kyuhyun. Cậu cười lớn và nhìn ra ngoài, biết chắc rằng từ giờ cho đến một lúc nào đó mà chẳng ai biết, cậu sẽ luôn nắm chặt tay Kyuhyun và Kyuhyun sẽ luôn lưu giũ được hơi ấm của cậu nơi lòng bàn tay mình.

Kyuhyun quệt đi những giọt nước mắt hạnh phúc, điều ước của anh cuối cùng cũng thành hiện thực. Trong khoảnh khắc ấy, khi chiếc xe buýt lười nhác lăn bánh trên con đường, Kyuhyun nghĩ rằng… chưa bao giờ cảnh hoàng hôn lại đẹp đến thế.

“Anh yêu em rất nhiều, Min,” Kyuhyun nói nhỏ và tựa vào vai Sungmin, chầm chậm khép mi mắt và mơ về những ngày tháng đang đợi anh phía trước. Có rất nhiều thứ đang chờ đợi trong cuộc sống nhưng giờ đây, trong giây phút này, anh có thể chắc chắn rằng khi anh nhìn sang bên cạnh, anh sẽ luôn thấy Sungmin đang ở đó.

“Em cũng vậy, Kyuhyun,” Sungmin đáp lời. “Rất…rất nhiều. Hãy đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại… nhé?”

Không có câu trả lời nào vang lên – chỉ có tiếng thở đều đều từ phía Kyuhyun. Nhưng Sungmin không bận tâm. Cậu không cần một lời khẳng định. Khi mà một thứ đã quá rõ rang và ở ngay trước mắt, bạn chẳng cần sự khẳng định để làm gì. Điều quan trọng là Kyuhyun sẽ luôn ở bên cạnh câu, luôn nắm lấy tay cậu, tỏa ra hương thơm ngọt ngào y như lần đầu họ mới gặp nhau. Nếu như không có sự cố trên chuyến tàu điện ngày hôm ấy, có lẽ họ đã chẳng thể đến với nhau.

Và Sungmin sẽ luôn biết ơn về điều đó. Luôn luôn.

_______________________END__________________________

[Trans fic] Quý Ông Ngủ Gật (part 3)

————————————————

“Thực sự xin lỗi, tựa lên vai cậu trong lúc ngủ như thế…” Quý Ông Ngủ Gật nói khi họ cùng đi vào thang máy và Sungmin tự hỏi vì sao anh không thấy ngạc nhiên khi biết rằng họ sống chung 1 tòa chung cư.

“Oh, không sao đâu mà” Sungmin trả lời trong lúc vân vê vạt áo của mình. “Tôi không lấy đó làm phiền”

Họ đứng trong im lặng khi thang máy đi lên và Sungmin thì không ngừng liếc trộm về phía Quý Ông Ngủ Gật. Ở khoảng cách gần, nhìn anh rất dễ thương. Những đường nét trên mặt không tuyệt mỹ như người mẫu hoặc diễn viên và dĩ nhiên anh không phải là người đẹp trai nhất thế giới. Thậm chí Quý Ông Ngủ Gật chưa chắc đã được coi là đẹp trai. Nhưng đối với Sungmin… sau những lần ngắm nhìn lưng anh, sau nhưng đêm mà sự lôi cuốn ngầm của anh không ngừng xuất hiện trong ý nghĩ của cậu, sau khi cậu nhận được lời khen từ anh về kiểu tóc mới , sau tất cả những điều đã xảy ra tính đến thời điểm Sungmin có thể đứng cạnh anh… Quý Ông Ngủ Gật sẽ luôn là người hoàn mỹ nhất trên thế gian.

Thang máy dừng lại ở tầng 9 và khi Quý Ông Ngủ Gật chuẩn bị bước ra ngoài, anh quay lại và cười với cậu.

“Là Cho Kyuhyun.”

“Dạ…?” Sungmin chớp mắt.

“Cậu nói rằng muốn biết tên của tôi. Là Cho Kyuhyun,” Quý Ông Ngủ Gật nói, nụ cười vẫn in trên môi “Thật tuyệt vì cuối cùng cũng có thể nói chuyện với cậu, Sungmin-sshi”

Khi cửa thang máy khép lại với một mình Sungmin bên trong, cậu cảm nhận được niềm vui sướng đang lan tỏa khắp mình, khiến cậu cười toe toét như một kẻ ngớ ngẩn. Cậu cảm thấy mình cứ như đang ở tuổi dậy thì vậy, nhưng điều đó chẳng làm cậu bận tâm. Có thể điều này hơi nông cạn nhưng khi vừa ra khỏi thang máy, cậu cảm thấy sung sướng tột độ vì Quý Ông Ngủ Gật biết tên cậu! Và niềm vui này còn tăng thêm gấp ba khi mà giờ đây Quý Ông Ngủ Gật không còn là Quý Ông Ngủ Gật nữa.

Chiều hôm ấy, Quý Ông Ngủ Gật cuối cùng cũng có một cái tên. Cho Kyuhyun.

“Tất nhiên là anh ta phải có tên rồi, Sungmin. Anh ta là người cơ mà. Và người thì tất nhiên ai chẳng có tên,” Yesung trả lời tin nhắn của Sungmin tối hôm đó, thể hiện rõ bản chất ngờ nghệch của mình.

“Em có thể bắt anh lại vì anh là đồ ném đá hội nghị không?” Sungmin nhắn lại, cười nhăn nhở khi type nội dung tin. Không gì có thể phá hỏng tâm trạng hưng phấn của cậu tối nay.

“Không, không được. Em không phải là mẫu người của anh. Đừng có sến như thế,” Yesung hồi đáp và Sungmin thấy hình như tin nhắn của Yesung cũng đang mỉm cười vời mình. “Giờ thì hãy mời cậu ta đi chơi đi.”

“Không đời nào”

“Có đấy”

“Đồ hâm”

“Đồ đeo bám biến thái”

Cuộc đối thoại với nội dung cụt lủn cứ tiếp diễn như vậy cho đến khi Yesung trở nên thực sự nghiêm túc.

“Nghiêm túc đấy, hãy rủ cậu ta đi chơi đi,” và Sungmin không chắc mình có thể làm được điều đó hay không.

 

—————————————

“Vậy là sau 2 tuần với những cố gắng không ngừng của mình và diễn xuất của Yesung, cậu cuối cùng cũng biết được tên của Cậu Trai Tàu Điện đó hả?” Kim Ryewook phàn nàn qua điện thoại với Kyuhyun tối hôm ấy.

“Cậu Trai Tàu Điện ấy có tên. Lee Sungmin,” Kyuhyun nói, chưng ra nụ cười rộng đến mang tai. Hai tuần trước, ngay sau lúc đầu anh bị kẹt giữa 2 cánh cửa tàu, có một chàng trai đứng nhìn anh cười thầm một mình. Kyuhyun sẽ chẳng quan tâm nếu như không có sự trùng hợp nối tiếp theo cuộc chạm mặt đầu tiên của họ.

Thực sự thì Kyuhyun chẳng hề biết đến sự tồn tại của một Lee Sungmin cho đến khi cậu cười nhạo anh trên chuyến tàu hôm đó. Và bắt đầu từ đấy, cậu dường như hiện hữu ở mọi nơi anh đến – trên xe buýt, trong thang máy, trong tòa chung cư, trong tâm trí anh… Kyuhyun bật cười. Chắc chắn là trong tâm trí anh rồi.

“Ok, cậu ấy có tên,” Ryewook nói. “Cậu phải cảm ơn Yesung cho điều đó vì có vẻ như bạn trai của cậu cũng nói về cậu suốt ngày đấy.”

Có cái gì chợt giật nhẹ trong lòng Kyuhyun khi nghe vậy và anh bổ nhào khỏi ghế, ngã bệt xuống đất. Anh cười khúc khích, không giấu được cảm giác lâng lâng trong tim. Đây cũng chính là cảm giác khi anh cố ý nói về tóc ngắn, kẹo bông, những chàng trai thân thiện và ngay ngày hôm sau Sungmin xuất hiện trên xe buýt với mái tóc cắt ngắn rất đáng yêu, phảng phất hương kẹo bông ngọt lịm và đeo trên mặt một nụ cười gượng ép. Đó là dư vị ngọt ngào khi biết rằng bằng cách này hay cách khác, ở nơi nào đó trên thế giới, có người đang đáp lại tình cảm của bạn.

“Thật ư?” Anh hỏi Ryewook một cách sốt sắng.

“Uh huh,” Ryeowook trả lời đầy châm biếm. “Bạn thân nhất của cậu ấy nói như vậy. Còn bây giờ thì hãy tự đi mà lo cho chuyện tình của cậu để tớ và Yesung nghỉ ngơi, đồ ngốc.”

Kyuhyun cười khùng khục.

“Tớ ghét người nào có bạn trai vì họ khiến tớ cũng muốn có người yêu sớm!”

Tiếng thở dài từ đầu dây bên kia cho Kyuhyun biết rằng Ryewook chắc chắn đang đảo mắt chán nản.

“Thì cậu cũng sẽ có đấy nếu như cậu chủ động mời cậu ấy đi chơi thay vì đắm đuối với hình ảnh của cậu bạn trai tương lai trong đầu mình.”

“Cậu bạn trai này đã bị tớ làm cho bối rối rồi.”

“Đầu cậu cũng vậy đấy,” Ryewook trả lời cộc lốc và dập máy mà không thèm nói lời tạm biệt. Kyuhyun thở dài đi đến bên cửa sổ, dựa gần nửa người ra ngoài để có thể nhìn lên cửa sổ phòng phía trên. Anh ngước lên, đung đưa nhè nhẹ và bĩu môi.

“Hey, Sungmin-sshi… khi nào thì tôi nhìn sang bên cạnh… và thấy cậu đang đứng cạnh tôi đây?”

___(tbc)___

Mình biết part này ngắn cơ mà thông cảm nhé, mình vẫn bị đau tay vì đi tiêm :”(

Và nếu mn k com, mình sẽ đợi đến hè ms tung part cuối >:)))))))

[Trans fic] Quý Ông Ngủ Gật (part 2)

____________PART 2_____________

Hai tuần sau, sau khi đã dành cả buổi chiều trên xe buýt ngắm lưng của Quý Ông Ngủ Gật, Sungmin tự đập vào đầu mình khi nhận ra bản thân đã “nghiện” một người mà thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại của cậu. Cậu gần như là fan cuồng của anh ta, bỏ thói quen đi tàu điện vì nghe lỏm được rằng Quý Ông Ngủ Gật sẽ không bao giờ đi tàu nữa. Những chiếc quần lót sặc sỡ đã bị vứt xó khi cậu nghe thấy Quý Ông Ngủ Gật nói với Ryewook nào đó về việc anh thấy quần lót màu xanh da trời nhìn rất nực cười và nhức mắt. Thậm chí Sungmin còn cắt tóc vì nghe được rằng Quý Ông Ngủ Gật thích kiểu đầu ngắn và gọn gàng.

Sungmin thực sự nghĩ rằng mình đã bị mất trí. Cậu luôn quẩn quanh thang máy khu chung cư và thập thò ở tầng 9, nơi Quý Ông Ngủ Gật sống. Cậu cố gắng rời khỏi công ty đúng thời gian và chạy thục mạng khi nghĩ rằng mình sẽ bỏ lỡ chuyến xe buýt mà Quý Ông Ngủ Gật thường đi. Cậu hành xử cứ như một kẻ đeo bám bệnh hoạn và một thiếu nữ mới lớn vậy.

“Cái quái gì ~” Sungmin phàn nàn với Yesung một tối họ đi nhậu ở ngoài.

“Cái quái gì là sao? Chuyện đó hoàn toàn bình thường mà,” Yesung bật cười.

“Bình thường ở chỗ nào chứ?” Sungmin nhấm nhẳng, khẽ đập đầu vào cạnh bàn “Việc này làm sao có thể coi là bình thường được cơ chứ?”

“Chẳng có gì là bất thường khi yêu từ cái nhìn đầu tiên cả… hoặc trong trường hợp của em là cái nhìn thứ hai,” Yesung cố pha trò nhằm giúp cậu thoải mái hơn và anh phá ra cười khi Sungmin lấy cái kẹp thịt kẹp vào đầu mình. “Thế em muốn anh nói gì chứ? Rõ ràng là có dấu hiệu mà,” anh tiếp tục trêu chọc cậu và Sungmin thì không ngừng càu nhàu.

“Sao mà em có thể yêu một người thậm chí chẳng biết hoặc quan tâm xem có một Lee Sungmin nào đó tồn tại trên thế giới này không chứ hả?”

Yesung mỉm cười và hắng giọng.

“Thế sao em còn làm tất cả những việc em nghĩ là cậu ta thích dù cậu ấy còn chẳng biết về điều đó?”

Một cái chớp mắt, một nhịp tim đập trệch, và một cái thở dài… Sungmin rên rỉ đá vào chân bàn.

“Vì suy nghĩ của em đang rối tung lên…” cậu nói. “… và trái tim cũng vậy!”

Yesung cười lớn còn Sungmin thấy có chút khổ tâm. Tuy nhiên, thỉnh thoảng thì bạn cũng phải yêu trước rồi mới dám thừa nhận rằng mình có thể yêu. Vì ai thì cũng vướng vào tình yêu ít nhất một lần. Có thể kéo dài vài năm, một số trường hợp khác thì là vài tháng, kể cả vài ngày để nhận ra nhưng nó vẫn luôn là tình yêu. Một khi bạn đã nhận thức được tình cảm của mình thì việc mất bao lâu để nhận ra nó cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Nếu bạn có thể ngẩng cao đầu khẳng định với chính bản thân rằng mình đã yêu một người khác, nó sẽ chỉ mất vài phút để ổn định tâm tư cảm xúc và xét cho cùng thì bạn vẫn thấy hạnh phúc.

“Nhưng em còn chẳng biết tên cậu ấy.”

“Dễ thôi” Yesung trả lời “Hỏi cậu ta ấy” anh gợi ý, và nếu cảm xúc của anh có thể hoán đổi được với bạn của mình, Sungmin sẽ để anh làm điều đó và tôn thờ anh suốt đời.

————————————————————–

Phải mất tới 2 buổi chiều, Sungmin mới gom đủ dũng khí để đi về phía Quý Ông Ngủ Gật, đằng hắng và lí nhí nói câu “xin chào!”

“Chào,” Quý Ông Ngủ Gật đáp lời và mỉm cười với cậu. Cậu trai nhỏ hơn phải rất cố gắng kìm nén để không đứng đơ ra cười như một tên ngốc.

“Tôi có thể ngồi ghế cạnh cửa sổ được không?” Sungmin nói liền một hơi, quá nhanh đến độ chàng trai còn lại ngẩn ra vì không hiểu gì.

“Eh?”

“Ghế cạnh cửa sổ,” Sungmin lặp lại và Quý Ông Ngủ Gật bật cười khi đã hiểu điều cậu đang cố truyền đạt.

“Oh! Tất nhiên,” anh nói và dịch sang một bên để Sungmin có thể đi qua. Khi cậu vừa ngồi xuống, Quý Ông Ngủ Gật liền quay sang với nụ cười rộng đến mang tai “Nhân tiện, tóc mới đẹp đấy”, và thế giới của Sungmin chợt bùng lên với hàng vạn sắc màu.

Cậu nhìn chằm chằm Quý Ông Ngủ Gật, chớp mắt vài lần, màu hồng lan lên gò mà khi cậu đưa tay sờ mái tóc mình trong vô thức. “Vậy là anh ấy có để ý! Anh ấy có để ý!” Phần sến súa của Sungmin được dịp bộc lộ và mấy con chim cánh cụt kỳ lạ trong đầu cậu đang nhảy nhót điên loạn theo một bài hát ngớ ngẩn nào đó. Chỉ với lời khen vu vơ, vài nhịp tim bị lỡ… ai đó biết rằng Quý Ông Ngủ Gật chính là thế giới của mình.

“C-Cảm ơn… Tôi…,” Sungmin lắp bắp và chợt dừng lại khi thấy người ngồi cạnh đang ngáp. “Tôi cũng buồn ngủ nữa…,” cậu kết thúc câu nói một cách nhạt nhẽo, cảm thấy thất vọng vì tuột mất cơ hội hỏi tên của anh.

Quý Ông Ngủ Gật cười nhẹ với cậu, nhắm hờ đôi mắt và đúng như cậu đoán, đầu anh lại gục sang một bên, y như lần trên tàu điện ngầm. Sungmin chuyển tầm nhìn ra ngoài cửa sổ, có phần giật mình khi cảm nhận được sức nặng đè lên vai mình. Sungmin quay lại để nhìn và trái tim đập liên hồi khi môi cậu vô tình sượt qua trán chàng trai đang ngủ. Cậu cắn chặt lưỡi đến phát đau nhưng vẫn toe toét cười một mình, chỉ là sự tiếp xúc nhỏ nhoi nhưng cũng đem lại cảm giác chân thực khó tả…

“Tôi muốn biết tên anh, Quý Ông Ngủ Gật,” Sungmin thì thầm nho nhỏ trước khi quay lại với khung cảnh ngoài cửa sổ, hoàng hôn hôm đó bỗng trở nên rực rỡ gấp bội.

(_tbc_)

[Trans fic] Quý Ông Ngủ Gật

Author: veezhi

Rating: PG-13

Pairing: KyuMin

Type: Romance, oneshot

Original fic: http://veezhi.livejournal.com/24347.html#cutid1

ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ

How many times does a butterfly blink before it learns to fly?
The sky is filled with stars but how many are mine?
How many sighs fill up a lifetime?
When I see you, I can’t breathe
These are things you don’t know about me.

-Wang Sungmin Hom, “All the things you never knew”

***

Lee Sungmin gặp Cho Kyuhyun lần đầu tiên trên chuyến tàu điện cuối cùng của buồi chiều muộn trước giờ cao điểm.

Chuyến tàu hôm đó không đông lắm, có đầy rẫy những ghế ngồi trống giữa các hành khách. Sungmin bước lên tàu từ bến của mình cùng  hàng chục hành khách khác đang mong được nghỉ ngơi sớm sau giờ làm việc mệt mỏi. Cậu đang nói chuyện điện thoại với Yesung, tranh cãi về những chú cún con và những người bạn nhậu. Cậu đảo tròn mắt và dập máy khi đã quá nản với cuộc tranh cãi ngớ ngẩn, chun chun cái mũi khi nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ chỗ ngồi cuối cùng.

Cách chỗ Sungmin đứng vài mét về phía cửa là một anh chàng đang ngủ gà gật với cái đầu gục sang một bên, chắn trước cửa lên xuống. Trong một thoáng, Sungmin dõi theo anh ta một cách hứng thú, đếm số lần đầu của anh ta gục xuống và va vào cánh cửa.

Khi tàu dừng lại ở bến trước bến của Sungmin, anh chàng ngủ gật đã mất thăng bằng vì cú phanh đột ngột và chúi về phía trước đúng lúc cửa đang mở. Xui xẻo cho anh ta, chẳng có ai xuống hay lên ở bến đó. Và khi cửa đóng lại, điều tất yếu xảy ra là đầu của anh ta bị kẹt ở giữa.

Cảnh tượng ấy có lẽ quá là buồn cười  cho nên thay vì chạy lại giúp anh chàng tội nghiệp kia, Sungmin lại lấy tay bịt chặt miệng ngăn cho mình khỏi bật cười trước viễn cảnh Quý Ông Ngủ Gật thét lên vì bất ngờ (và có lẽ là cả đau nữa), trong khi 2 cánh tay qườ quạng trong không trung một cách khốn khổ.

“Ai đó hãy cứu cậu ấy! Ôi Chúa tôi!” một người phụ nữ luống tuổi la lên và Sungmin cố gắng trưng ra bộ mặt ngây thơ nhất có thể, nhích ra xa trong khi cắn chặt hai bên má trong để không cười phá lên. Một bác bảo vệ tốt bụng đã đến giải thoát cho Quý Ông Ngủ Gật, người đang không ngừng cúi đầu xin lỗi.

“Tôi xin lỗi vì đã ngủ gật. Xin lỗi. Xin lỗi,” Quý Ông Ngủ Gật lặp lại không ngừng, ngón tay biến mất dưới mớ tóc nâu bù xù khi anh gãi đầu ngượng ngùng.

Sungmin nhếch mép cười, đưa mắt về hướng ấy, nhìn lướt qua khuôn mặt của anh chàng đáng thương. Có lẽ anh ta cũng chỉ tầm tuổi Sungmin. Nhưng anh ta chắc chắn cao hơn cậu, không phải dạng người cơ bắp mà có vẻ thư sinh. Anh ta vừa cười toe toét vừa xin lỗi mọi người xung quanh với giọng nói khá trầm và ngượng nghịu.

“Xin lỗi,” Quý Ông Ngủ Gật nói hướng về phía Sungmin, đôi mắt nheo lại thành hình trăng non. Chàng trai nhỏ hơn chớp mắt rồi quay mặt đi hướng khác. Vì Quý Ông Ngủ Gật hóa ra nhìn rất ngây thơ không có nghĩa rằng cậu nên cảm thấy có lỗi khi không giúp anh ta.

Vài phút sau đó, tàu dừng lại tại bến của Sungmin và cậu nhanh chóng tiến về phía cửa.  Ngửi thấy mùi hương ngòn ngọt như kẹo bông, cậu chun mũi lại vì vốn không thích đồ ngọt. Mùi hương vẫn vương vấn xung quanh khi đã gần đến lối ra của ga, cậu nhận ra rằng Quý Ông Ngủ Gật đang đi đằng sau mình.

“Tuyệt thật, anh ta xuống cùng bến với mình và có khi còn sống chung trong một tòa chung cư ấy chứ” Sungmin nghĩ và chợt điếng người, há hốc miệng khi Quý Ông Ngủ Gật cũng đi vào thang máy với cậu. Hóa ra họ sống chung 1 tòa nhà thật!

Và thậm chí 2 người chỉ sống cách nhau có 1 tầng. Dù vậy, cậu mới chỉ nhìn thấy anh ta lần đầu tiên ngày hôm nay trên chuyến tàu ấy. Cuộc sống luôn thú vị như vậy, khoảng cách lớn nhất để trở nên thân thiết chính là sự khác biệt giữa người lạ và bạn bè. Hai người có thể cùng được sinh tại một bệnh viện, học cùng một trường, sống trong cùng một khu dân cư, làm cùng một công ty và thậm chí cùng tới một nhà thờ vào ngày cuối tuần mà không hề nhận ra sự tồn tại của người còn lại.

Mọi việc có lẽ sẽ tiếp diễn như vậy nếu như không có tai nạn nho nhỏ buổi chiều hôm ấy, Quý Ông Ngủ Gật từ một người xa lạ không quen biết đã trở thành một “ai đó” trên mức người lạ. Dù “ai đó” là cái gì mà Sungmin không thể gọi chính xác được thì cậu cũng chẳng lấy đó làm phiền. Làm sao mà có thể đặt tên chính xác được cho mọi thứ tồn tại trên thế giới này chứ.

Một vài tiếng sau, ngồi trong phòng khách với quyển sách trên tay, Sungmin nhớ lại hình ảnh lúc tiếng hét thất thanh vang vọng khắp khoang tàu và hai cánh tay quờ quạng trong không trung, cậu bật cười lớn. Tiếng cười ngắn, giòn tan trong trẻo của cậu bật ra, cậu không thể dừng lại khi nghĩ Quý Ông Ngủ Gật lúc đó trông ngốc nghếch đến mức độ nào.

Trong hoàn cảnh ngẫu nhiên… mở đầu bằng tại nạn ngớ ngẩn vì ngủ gật và nụ cười có chút vô tâm, định mệnh chầm chậm se sợi tơ đỏ kết nối hai số phận, bắt đầu một chuyện tình rất đỗi bình thường những cũng không kém phần ấm áp.

—————————————————————

Sungmin lại gặp Quý Ông Ngủ Gật vào ngày hôm sau, cùng tầm thời điểm hôm qua nhưng tại một địa điểm khác.

Đó là một buổi chiều thanh bình với những tia nắng nhạt chiếu xiên qua những chùm hoa anh đào đang chớm nở. Một sự kết hợp kỳ lạ giữa màu vàng và hồng, tạo nên khung cảnh như trong mơ vậy.

Sungmin thích những buổi chiều như thế này. Cậu thích sự bình yên nó đem lại sau khi kết thúc một ngày dài mệt mỏi. Vươn vai trong lúc chờ xe buýt tới, cậu nhịp nhịp chân trên vỉa hè, tự nhiếc móc bản thân khi không đi tàu điện ngầm và có thể là sẽ mắc kẹt lâu trên xe buýt vì tắc đường. Nhưng cậu là một người kỳ lạ và dĩ nhiên là có những suy nghĩ kỳ lạ không kém.

Khi xe buýt đến và Sungmin ngồi hàng ghế đầu tiên, cậu chớp mắt ngạc nhiên khi thấy gương mặt vô cùng quen thuộc đang bước lên xe.

“Quý Ông Ngủ Gật,” Sungmin lẩm bẩm nho nhỏ lúc anh đi ngang qua cậu. Cậu nhanh chóng quay sang hướng khác khi anh nhìn cậu một cách hiếu kỳ và ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện. Có thể cậu sẽ không chú ý nếu như anh ta không nói chuyện điện thoại quá to như vậy.

“Mhmm, đúng vậy, Wook tớ hoàn toàn tỉnh táo và không, tớ không ở trên tàu. Từ bây giờ tớ sẽ không đi tàu điện ngầm nữa,” Quý Ông Ngủ Gật nói và Sungmin khụt khịt nho nhỏ. “Oh, anh ấy về rồi sao? Tớ không nghĩ vậy. Dạo này tớ khá là bận.”

Giọng của Quý Ông Ngủ Gật rất trầm và êm ái đến độ Sungmin không nhận ra rằng mình đã mỉm cười khi nghe thấy giọng nói ấy từ lúc nào. Có thể là chất giọng ấy rất hợp với phong thái trầm tĩnh tỏa ra từ anh ta và trong phút chốc, Sungmin cho phép mình quan sát con người thú vị ấy kỹ hơn. Cậu không phải là dạng người hay soi mói hoặc quan tâm đến đời tư của người khác nhưng Sungmin luôn có một số ngoại lệ đặc biệt. Luật của cậu là như thế. Cuộc sống sẽ vô cùng nhàm chán nếu như chúng ta tuân theo quy luật một cách cứng nhắc, giới hạn bản thân với mức độ nhất định. Chính những ngoại lệ trong cuộc sống đã đem lại sự thay đổi và tạo ra thứ mà nhiều người gọi là điều kỳ diệu.

Quý Ông Ngủ Gật có một phong thái rất trầm tĩnh, Sungmin để ý thấy vậy. Môi anh sẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ mỗi khi anh nói và vai thì rung khẽ khi anh cười lớn thành tiếng. Mái tóc nâu của anh ánh lên trong nắng và khuôn mặt thì trở nên vô cùng hài hước mỗi khi anh không hiểu người cầm máy bên kia đang nói gì. Khịt mũi, Sungmin đang chuẩn bị quay đi thì bất chợt Quý Ông Ngủ Gật quay lại nhìn cậu và mỉm cười.

Có thứ gì đó trong cậu chợt ngừng lại. Cậu nhìn chằm chằm vào anh, chớp mắt và trước khi thật sự quay đi, ý nghĩ duy nhất nảy ra trong đầu cậu là: đẹp thật.

Tối hôm đó, những suy nghĩ về Quý Ông Ngủ Gật không ngừng làm phiền cậu, cậu cảm thấy dường như bản thân đang vướng vào rắc rối. Thế quái nào mà cậu lại nghĩ về một người con trai mà cậu thậm chí còn không biết tên và tại sao cậu lại thấy choáng váng trước hình ảnh đẹp lạ lùng trong phút chốc của một chàng trai trên xe buýt công cộng? Và khi cậu cảm thấy muốn ăn kẹo bông lúc Quý Ông Ngủ Gật đứng sau cậu trong thang máy một lần nữa – phảng phất hương thơm ngòn ngọt – thì cậu biết rằng cậu sắp gặp rắc rối to rồi.

————————————————————–

(_tbc_)

Comms are loved :X

[Trans fic] Trượt môn Toán

Title:Fail Math

Author: kry_h3artz

Rated: NC-17

Pairing: Kyuhyun x Sungmin

Genre: Smut

Warning: Teacher x Student, explicit scenes, intercourse, Yaoi

Disclaimer: Yes, I own Kyuhyun, my dog’s name is Kyuhyun >_< srsly! and i own the plot!

Summary: Sungmin was called to Kyuhyun’s office. What did they do?

ORIGINAL FIC HERE –> http://kyu-min.livejournal.com/1384834.html

 

ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ

 

“Thầy Cho, x-xin hãy dừng lại đi ạ…” Sungmin van vỉ trong lúc nằm sóng soài trên chiếc ghế dài trong phòng giáo viên Toán của cậu.

Thầy Cho, Cho KyuHyun giờ đây đang nhìn Sungmin với mái tóc rối bù cùng chiếc áo ba lỗ lấp ló sau áo sơ mi đã bung hết cúc một cách chăm chú. “Em thật sự muốn trượt môn Toán?” anh hỏi dù đã biết trước câu trả lời. Sungmin lắc đầu quầy quậy, tưởng tượng cái giá cậu phải trả nếu nói có.

“Vậy thì đừng kêu gào hay cầu xin nữa, vì em nên biết tôi sẽ không dừng lại.” Đôi mắt to của Sungmin ánh lên sự sợ hãi “Xin thầy đừng làm thế ạ, em hứa sẽ học Toán mà” cậu ngước mắt nhìn anh và bắt đầu khóc.

“Đừng khóc ~” anh thì thầm, vỗ nhẹ lên đầu Sungmin “Điều này không thể sánh được với cảm giác em sẽ đat được sau đó đâu” Sungmin nhăn mặt lại trước những lời nói được thốt ra bởi giáo viên của mình. “Đừng hư, không thì em sẽ phải chịu hình phạt kinh khủng nhất đấy” nói rồi anh rướn người về phía trước vỗ nhẹ lên má Sungmin, khiến cậu bật ra tiếng thút thít nho nhỏ.

Kyuhyun nâng cằm người đối diện lên để có thể nhìn vào mắt cậu, cảm nhận được sự sợ hãi dâng lên trong đôi mắt to tròn ấy. “Không nên sợ tôi như thế, tôi sẽ không làm em tổn thương đâu”  anh nói nhẹ như hơi thở. “Tôi phải làm gì để em thoải mái đây?” anh hỏi trong lúc chậm rãi rải những nụ hôn lên gương mặt cậu.

“Dừng lại!” Sungmin vận dụng chút sức lực đẩy Kyuhyun ra, nhưng Kyuhyun chẳng hề động đậy. “Được thôi…” Kyuhyun rời khỏi người cậu, khiến cậu dựa hẳn vào chiếc ghế. “Nếu em muốn trượt môn Toán thì tôi cũng không ngăn cản” Anh quay đi, cảm thấy vô cùng chán nản nhưng một giọng nói nhỏ đã khiến anh dừng bước.

“Đợi đã! Em…” Sungmin vò rối bù mái tóc của mình đầy bối rối. Kyuhyun thấy hụt hẫng vì Sungmin có vẻ như không định làm gì cả, anh kéo nắm đấm cửa phòng chuẩn bị bước ra ngoài.

“Thầy không muốn lại đây chơi với em sao, thầy Cho?” tiếng gọi của cậu học sinh làm anh quay lại, nhếch mép cười.

Tất nhiên, Sungmin vẫn rất sợ nhưng cậu biết nếu cậu không làm gì thì cậu sẽ trượt thẳng cẳng môn Toán. Kyuhyun tiến về phía cậu, ổn định vị trí giữa đôi chân đang dang ra đầy mời gọi.

Với nụ cười nửa miệng trên môi, Kyuhyun từ từ tháo từng chiếc cúc. Sungmin run rẩy sợ sệt khi thấy thầy giáo mình đang lần mò cởi chiếc áo ba lỗ của cậu ra. “Cưng à, ngoan ngoãn cởi thứ này ra đi nào” anh giật mạnh chiếc áo mỏng. Sungmin ngắc ngứ gật đầu và cẩn thận cởi áo. Kyuhyun nhìn chằm chằm phần thân thể ngon lành với núm vú hồng hào cùng làn da mịn màng của cậu khi Sungmin cởi bỏ chiếc áo. “Aw, hồng thật đấy” anh nói rồi dùng 2 ngón cái chà sát chúng. Sungmin rít lên sau mỗi động chạm của anh, vì dù có cảm thấy khoái lạc đến mức nào, cậu cũng không muốn rên rỉ để kích thích anh.

“Tôi không thích em im lặng như vậy” Kyuhyun nói với giọng bá đạo. Anh không chà sát nhũ hoa của cậu nữa, thay vào đó anh tì lên khuôn ngực trần ấy và bắt đầu mút một trong 2 bên núm vú cương cứng làm cho Sungmin rên lên không kiềm chế. Nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện trên gương mặt người thầy rõ ràng đang vô cùng thỏa mãn với nhưng gì mình vừa nghe thấy.

Anh liếm một vòng xung quanh đầu vú còn lại trước khi cắn nhẹ nó. Tiếng rên rỉ của Sungmin ngày một lớn hơn. Kyuhyun lặp lại hành động của mình với nhũ hoa bên kia trước khi dừng lại để nhìn Sungmin, người đang lung túng với khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng “Em thấy thế nào?” Kyuhyun hỏi. Cắn cắn môi dưới của mình trước khi trả lời, Sungmin cố vẽ nên một nụ cười trên mặt “Không ổn lắm” cậu nói. Kyuhyun tặc lưỡi khi nghe cậu nói vậy

“Tại sao vậy?” anh hỏi như muốn trêu chọc cậu. “Cái… đó của em đau lắm” Sungmin lầm bẩm, không biết làm thế nào để diễn tả chính xác. Kyuhyun nhìn cậu với vẻ thương hại vô cùng giả tạo “Vậy để thầy giúp em làm nó dễ chịu hơn nhé” Kyuhyun cười một cách đắc thắng dù anh biết cậu chỉ đồng ý làm như thế này vì điểm Toán.

Anh liếm dọc theo phần thân trắng mịn của cậu đến khi đối mặt với phần đang nhô lên giữa 2 bắp đùi. “Em cương lên ngay cả khi tôi còn chưa chạm vào nó cơ đấy” Khi anh kéo khóa quần cậu, Sungmin chợt giật nảy hông mình lên. “Ôi…xin lỗi” Sungmin nói đầy ngượng nghịu “Không sao. Tôi biết em đang rất khó chịu mà.”

Tiếp đó Kyuhyun tháo cúc quần của cậu và kéo nó ra. Sungmin bắt đầu rên lên gừ gừ khi anh xoa bóp bắp đùi trơn nhẵn của cậu. “Tôi thích khi em rên như vậy, Minnie. Rất thích” Kyuhyun nói trong sự sung sướng “Bất…bất kì điều gì thầy muốn, thầy Cho”

“Gọi tôi là Kyuhyun” anh yêu cầu. Sungmin gật đầu. “Chạm vào em đi, Kyuhyun ah” cậu van nài. Thành viên của Kyuhyun co giật đầy kích thích. Anh lột phăng vật cản duy nhất còn lại trên người cậu, để lộ ra thành viên không mấy ấn tượng của Sungmin. “Nhỏ quá” Kyuhyun bình phẩm. Anh nhấc thân lên một chút, tháo khuy quần và để cả boxer cùng quần dài tuột xuống đầu gối “Nhìn của tôi đi” Anh dùng cả hai tay nắm lấy thành viên của mình, Sungmin nhìn thành viên to lớn một cách đặc biệt của thầy giáo, tỏ vẻ như cậu thấy rất hứng thú chứ không hề sợ hãi. “Em nghĩ nó quá to và sẽ không vừa đâu” cậu nói. Kyuhyun nhếch mép cười “Đừng lo cưng à! Nếu không vừa thì tôi sẽ thúc thẳng nó vào trong em”

“E-em…điều đó chắc hẳn sẽ rất tuyệt” Sungmin trả lời, dù có sợ thế nào thì cậu biết làm việc này so với việc trượt môn Toán và bị bố mẹ phát hiện thì đỡ hơn rất nhiều. Kyuhyun âu yếm vỗ nhè nhẹ lên mái tóc Sungmin trước khi nắm lấy thành viên của cậu, để hai vật cương cứng sát vào nhau và bắt đầu di chuyển hông mình.

Sungmin rên lên đầy nhục cảm khi cảm thấy dương vật to lớn, nóng bỏng và ẩm ướt kia đang ma sát với thành viên của mình. Tiếng rên của cậu nhanh và gấp gáp hơn khi Kyuhyun tăng dần tốc độ. Kyuhyun cũng cảm thấy vô cùng choáng ngợp trước cảm giác được cọ xát với thành viên của cậu, anh cắn chặt môi mình để ngăn bản thân không bật ra tiếng rên, chỉ cần nghe Sungmin rên lên sau mọi cử động của mình cũng khiến anh muốn cậu nhiều hơn nữa. Anh bắt đầu dùng tay chơi đùa với hai quả bóng của cậu học sinh.

Sungmin bật ra tiếng rên dài, tràn ngập khoái cảm dù những hành động trêu đùa của người giáo viên chỉ diễn ra trong vài giây nhưng cũng đủ để mang lại sự thỏa mãn cục cừng cho cậu.

“Từ từ! ah…” Sungmin bám vào chiếc ghế để chống đỡ thân thể mình, cậu sắp bắn nhưng dường như Kyuhyun không có ý định dừng lại. “EM ĐẾN ĐÂY KYU—AH!!” Sungmin hét lên thất thanh.

Kyuhyun ư hử trong cổ họng khi thấy Sungmin ra đầy trên bụng mình. Anh dừng việc ma sát 2 vật thể với nhau khiến cậu rên lên nhè nhẹ trước khi bị anh chặn lại bằng một nụ hôn ngắn.

“Em biết khẩu giao chứ?” Kyuhyun hỏi nhanh, chờ đợi câu trả lời của Sungmin. Cậu học sinh của anh quay đầu về hướng khác với khuôn mặt đỏ bừng rồi từ từ gật đầu. “Tuyệt!” Ngay lập tức Kyuhyun đặt chân mình lên vai Sungmin, để phần đỉnh ẩm ướt của cậu nhỏ của mình đối diện thẳng với mặt cậu học sinh.

“MÚT ĐI!” anh ra lệnh. Sungmin thè cái lưỡi đỏ hồng ướt át của mình liếm những giọt dịch trắng đang rỉ ra trước khi từ từ ngậm cả thành viên to lớn của anh vào. Kyuhyun hít mạnh vì mất kiên nhẫn, anh thúc toàn bộ cự vật của mình vào miệng cậu khiến cậu học sinh nhỏ bé của mình nghẹn cứng.

“Ouch! Hum Sungmin…Ah!” Kyuhyun càu nhàu nhưng vẫn rên lên khi mỗi lần Sungmin ngâm nga trong họng, khiến anh cảm thấy như có luồng điện chạy dọc qua thân.

Kyuhyun giữ chặt lấy đầu Sungmin, rút thành viên của mình ra trước khi thúc nó vào miệng cậu với tốc độ điên cuồng. Anh rên lên đầy thỏa mãn trong khi tiếp tục tra tấn cái miệng nhỏ của cậu học sinh. Sungmin cười mỉm, cậu biết rằng khi Kyuhyun bắt đầu làm việc nghiêm túc với cái miệng của mình, cậu không nên chỉ ngồi im để anh chủ động. Cậu bắt đầu liếm xung quanh thành viên của anh, đảm bảo rằng mình không bỏ sót 1 inch nào.

Kyuhyun thở hổn hển khi cảm nhận được sự chuyển động của chiếc lưỡi, nhưng tiếng rên của anh ngày càng lớn dần khi cảm nhận được khoái cảm mà nó đem lại. Bụng dưới của anh bắt đầu sôi lên.

“Sungmin! Anh… ahh!!!” Kyuhyun hét lớn, giải phóng một lượng lớn tinh dịch vào miệng Sungmin, khiến chúng tràn ra ngoài khóe miệng cậu.

Anh quay trở lại vị trí cũ của mình, nằm sấp trên ghế, đối mặt với nam căn của Sungmin và lỗ nhỏ của cậu. Anh cố định chân của Sungmin lên vai mình, cái lỗ nhỏ chật chội ấy giờ đây đang được phơi bày trước mắt anh. Mỉm cười ranh mãnh, anh khẽ phả hơi thở nóng bỏng của mình lướt qua nó, khiến Sungmin phải bám chặt lấy thành ghế.

Kyuhyun ngả về phía trước, chầm chậm liếm quanh cái lỗ, Sungmin đưa đẩy hông của mình một cách trơ trẽn, rên lên khi chiếc lưỡi của anh bắt đầu thâm nhập vào bên trong cậu. Cậu tự bóp chặt lấy 2 cánh mông để Kyuhyun có thể tiến sâu hơn và chạm vào tuyến tiền liệt.

“Ah!! Kyuhyun-ah sâu hơn! Đúng vậy!! SÂU HƠN NỮA!” Sungmin thét lớn, Kyuhyun đảo lưỡi, biết rằng anh sắp chạm đến điểm mẫn cảm của cậu. Anh tấn công vào tuyến tiền liệt thật mạnh bằng lưỡi trước khi dừng lại trò chơi của bản thân.

Anh ngẩng đầu lên, đối diện với Sungmin. Sungmin cười nhẹ với anh “Em đã qua được môn Toán” Kyuhyun khẳng định. “Thật ư – - nhưng cái đó của em vẫn… thầy – Kyuhyun.” Sungmin chỉ vào cậu bé của mình.

“Oh, vậy là em chưa muốn về sao?” anh hỏi một cách mỉa mai và ngồi dậy. Sungmin gật đầu, ngồi lên đùi Kyuhyun “Đúng, em muốn Kyuhyunnie thúc nó vào trong cơ” Sungmin bắt đầu cọ xát cái lỗ nhỏ với đỉnh thành viên của anh.

“Em học điều đó ở đâu vậy?” Kyuhyun ngạc nhiên, hởi thở trở nên gấp gáp, anh muốn làm tình với cậu học sinh ngay lập tức. “Oh? Anh trai của em có bạn trai và bọn em ở chung một phòng. Tuyệt chứ hả?” Sungmin vui vẻ trả lời. Kyuhyun nhếch mép cười trước khi nắm chặt lấy vai cậu và đè cậu nằm xuống một lần nữa.

“Em thực sự muốn làm tình với anh?” Sungmin gật đầu “Em thực sự muốn thử” Cậu chuyển tầm nhìn nhưng Kyuhyun đã nắm lấy cằm của cậu “Nhìn anh này” Kyuhyun yêu cầu, Sungmin ngoan ngoãn nghe lời, nhưng khi nhìn vào mắt anh, cậu bắt đầu mất hết sự tự tin, chưa một ai nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống cậu như Kyuhyun.

“Dang chân ra, Sungmin” Kyuhyun nói và cậu học sinh lập tức tuân theo. Anh bắt đầu đưa thành viên của mình vào, khiến Sungmin hít mạnh vì đau “Kyuhyun-ah, đau quá” cậu phàn nàn.

Anh dỗ cậu bằng 1 nụ hôn lướt không hề lãng mạn chút nào, trước khi thúc mạnh toàn bộ dương vật vào bên trong. “Từ từ! Ah… đợi một chút để em…” Sungmin cầu xin, Kyuhyun đang từ từ ra vào bên trong cậu.

“Đừng sợ, Minnie. Anh đảm bảo rằng em sẽ thấy rất tuyệt, hơn nữa chính em là người yêu cầu trước”

Sungmin rên lên không kiểm soát khi anh chạm vào điểm G của mình “Ahn… Kyuhyunnie, chỗ đó..” Kyuhyun liên tiếp thúc vào điểm mẫn cảm của cậu với tốc độ ngày càng tăng.

“Ah! Kyuhyunnie, tuyệt quá!” Sungmin rên thành tiếng. Kyuhyun cười khẩy rồi nắm lấy thành viên sung tấy của cậu, chà sát nó trong khi tiếp tục thúc mạnh hông.

“Ah….Ah… ĐÚNG VẬY! Kyuhyun! NHANH HƠN!!” Sungmin đẩy hông mình sát vào hông Kyuhyun “KYUHYUN! MẠNH HƠN!” cậu hét lên khi Kyuhyun làm theo yêu cầu.

Cảm nhận được vách tràng nóng bỏng đang siết chặt lấy thành viên của mình, Kyuhyun tiếp tục tấn công vào tuyến tiền liệt “Anh đến đây, Sungmin” “Ah..ah..Mhmm đúng vậy, hãy lấp đầy em đi” cậu thúc giục, nhấc hông lên để dương vật của anh chạm mạnh vào điểm mẫn cảm của bản thân.

Anh phóng thích toàn bộ tinh dịch vào trong cậu, khiến cậu học sinh co người lại trong khoái cảm cục cừng và ra đầy trên thân thể 2 người.

Sungmin rời khỏi Kyuhyun “Em được mấy điểm?” cậu hỏi. Kyuhyun cười ranh mãnh.

“Em sẽ không được điểm trừ khi thành viên của anh được ở bên trong em lần nữa”

 

_________________________END__________________________

Happy Lunar New Year!

Nếu có lỗi chính tả hay typo gì thì mọi người bỏ qua cho mình nhé!! Mình quá lười để kt lại :P